Em miền quê anh thành hoa tráng lệ
Rất tình cờ mình chẳng hẹn
biết nhau
Em trầm tư về một thuở thương đau
Anh may mắn luôn cả đời
hạnh phúc.
Anh và em cùng chung trên đất nước
Quá nữa đời mình mới được gặp nhau
Có phải trời cao đã khéo
trớ trêu
Cho anh và em cùng chung
tâm sự.
Một chút giãi bày bớt nổi
cô liêu
Có còn
gì đâu khi tuổi đã về chiều
Hoàng hôn buông phủ hồn kia quạnh hiu.
Để từng đêm dài ta đối diện ta…
Để từng đêm dài ta đối diện ta…
Đêm thanh vắng hồn kia luôn
trăn trở
Trách ông xanh hỡi sao quá vô tình.
Để đêm từng đêm chỉ ta với mình
Để đêm từng đêm chỉ ta với mình

